Top ⇑
A Wetzel and Son Obituary for:
Nhu Quy T. Tran
May 6, 1938 - November 21, 2024


Public Events and Locations

Viewing And Service - Saturday, November 30, 2024, 12:00 to 2:00 PM at Wetzel and Son, Rockledge
Prayer Service - Tuesday, December 3, 2024, 10:00 to 11:05 AM at Wetzel and Son, Rockledge

Contacts

Funeral Home - Wetzel and Son Funeral Home - 419 Huntingdon Pike, Rockledge, PA 19046 - 215-663-8550 - Map
Place - Ivy Hill Cemetery - 1201 Easton Road, Philadelphia, PA 19150 - 215-248-4533 - Map


EULOGY:
Dear Friends, and Loved Ones,
Today is a day of profound grief and loss for our family as we face the departure of someone so
irreplaceable. Our beloved mother, Mrs. Trần Thị Như Quý, has permanently left this earthly world.
At this moment, on behalf of the entire family, I would like to express our boundless sorrow and deep gratitude to our cherished mother.

Dearest Mother,
Though we understand the natural cycle of life—birth, aging, illness, and death—your sudden passing
has left our family in indescribable pain. Tonight, as I sit before your photograph, memories of our time together flood back, and tears flow uncontrollably as I recall the trials and triumphs you endured throughout your life.
You came into adulthood during a time of war. Despite the hardships, you never hesitated to shoulder the responsibilities of supporting yourself, continuing your education, and caring for our grandparents. The biting cold of Di Linh and Đà Lạt never broke your determination to rise above. When you started your own family, the knowledge you had acquired helped you secure a good job to support your parents and siblings in their education. As your five children were born, the burden on your shoulders grew heavier with each passing day.
When the war ended, our family faced new challenges. The circumstances forced you to give up wearing the white coat of a healthcare worker. With five beloved children to raise and a husband confined in a re-education political camp, you braved rain and shine to make ends meet. At three or four o’clock am, while others were still asleep, you would already be on the road to start another day of hard work. I will never forget the image of you hunched over your bicycle, loaded with baskets of goodies, battling against the wind. Upon returning home, you transformed the meager rations of those rationing days into delicious meals for your growing children. Fried rice with beef fat is one of the unforgettable memories of those challenging times. When your health no longer allowed you to cycle the streets, you opened the bakery factory of cakes and cookies. The image of you working tirelessly by the charcoal stove or lying exhausted beside it is forever etched in my mind—a testament to the sacrifices you made for us so that we could grow up in your boundless love.
One hardship followed another. When we arrived in a foreign land with nothing, you once again became the backbone of the family, allowing Dad and us to focus on our work and studies. After long hours working at the factory, you would still dedicate yourself to preparing dinner and the next day’s meals for the family. Was it the love you held for us that kept you from ever complaining, even as your health waned, Mother?
As your children started families of their own, you extended your love and care to your grandchildren.
They thrived under your tender care, growing up strong and spirited—a living testament to your nurturing hands. Even as you approached your twilight years, with your grandchildren grown, you never stopped. You found joy in cooking for Dad and for our family gatherings. You found peace each morning tending to your garden, planting and nurturing your flowers. You stayed sharp by staying informed through the internet daily, and you remained a steadfast supporter of Donald Trump, even campaigning for votes from your children and grandchildren in his favor.
Beyond our family, you lived a life full of love and care for extended relatives and friends. Even in the toughest of times, you took in and raised nieces and nephews. You reminded Dad to send support annually to siblings in Vietnam. You shared your resources with those in need, offering help with great generosity. For your brother, every care package you sent was filled with the profound love you carried for him.
During your days in the hospital, the entire family was deeply worried, doing everything we could to
ensure you received the best care. When you returned home after your angioplasty to regain your
strength, we were overjoyed to gather around you, taking care of every need, hoping for a miracle after the upcoming surgery. But, destiny had other plans. Your body could no longer tolerate nourishment, leading to your decline in health. Even as you endured physical pain, your concern for Dad, for your children, and your grandchildren never wavered. You continued giving instructions to organize the house to create a welcoming space for family gatherings. We were fortunate to fulfill your final wish of bringing you back to our beloved home at 5940 N Water St., where you passed peacefully amongst your family.

Dearest Mother,
Today, our family has lost you forever. Yet, in each of our hearts, your image shines brightly—a mother rich in virtues of thrift, resilience, and perseverance in adversity, who loved her children, friends, and relatives with all her heart.
Your passing is an immeasurable loss for our family and for all those who knew you.
The wishes you left behind will be carried out, so that we may always feel you walking alongside us in life.
We will continue to care for Dad in your stead, knowing full well that no one can care for him as you did, but we will try our best to honor your love and devotion.
May your spirit quickly find peace and liberation in the eternal realm.

***********
Dieu Van
Kính bạch quý thầy, kính thưa quý bạn bè thân quyến gần xa.
Hôm nay là một ngày đầy tang thương và đau xót đối với gia đình chúng tôi bởi sự mất mát quá lớn mà
không có gì có thể bù đắp được. Mẹ chúng tôi là bà Trần Thị Như Quý đã vĩnh viễn từ biệt cõi trần.
Trong giây phút này tôi xin đại diện cho toàn thể gia đình bày tỏ nỗi tiếc thương vô vàn đến người mẹ
kính yêu.
Me kính yêu,
Dẫu biết rằng quy luật của tạo hóa là Sinh- Lão- Bịnh- Tử nhưng sự ra đi quá nhanh của Me đã làm
cho gia đình mình đau buồn vô hạn. Tối qua ngồi trước di ảnh, con đã lần ngược thời gian trở về quá
khứ với bao kỷ niệm bên người mẹ kính yêu của mình. Con không cầm được nước mắt khi nhớ lại
những thăng trầm cuộc sống mà Mẹ đã trải qua.
Vào đời khi hoàn cảnh đất nước chiến tranh. Mẹ đã không quản ngại thân gái dặm trường, vừa lo mưu
sinh, vừa lo học hành, vừa chăm sóc ông bà ngoại. Những con rét buốt của miền Di Linh Đà Lạt giá
lạnh không thể nào đánh gục ý chí vươn lên của Mẹ. Khi đã lập gia đình, những kiến thức ngày nào đã
giúp mẹ có công việc tốt để chu toàn việc giúp đỡ tứ thân phụ mẫu cùng Cô Chú ăn học nên người.
Năm đứa con lần lượt ra đời, gánh nặng trên vai Me ngày càng chồng chất.
Khi đất nước hết nội chiến cũng là lúc nhiều biến động đến với nhà mình. Thời cuộc đã không cho Mẹ
tiếp tục khoác áo blouse nữa. Vì đàn còn năm đứa thân yêu cùng với người chồng đang trong trại tập
trung của chế độ mới, Mẹ đã không quản ngại nắng mưa, hôm sớm. Ba bốn giờ sáng khi mọi người
đang say giấc nồng, Mẹ bắt đầu rời nhà để chuẩn bị cho một ngày mưu sinh. Chúng con nhớ mãi
dáng Me hao gầy gò lưng trên xe đạp với những giỏ hàng hai bên và trước sau trong gió ngược của
miền biển Nha Trang. Xong việc trở về nhà cùng những phụ phẩm thức ăn của thời bao cấp, qua bàn
tay chế biến của cô nữ sinh trường Đồng Khánh ngày nào, đã trở thành những món ăn ngon miệng
của bầy con đang tuổi ăn, tuổi lớn. Cơm chiên bằng mỡ của bò là một trong những kỷ niệm không thể
quên của chúng con trong thời khốn khó đó. Khi sức khỏe không còn cho phép rong ruổi trên đường,
Mẹ đã trở về nhà làm cơ sở sản xuất bánh. Hình ảnh Mẹ ngồi suốt ngày bên bếp than hồng và cả khi
nằm dài bên cạnh bếp vì mệt mỏi khắc mãi trong tâm trí con về một người mẹ hy sinh tất cả vì gia
đình và chúng con đã được lớn lên trong tình yêu thương đó.
Gian khổ nối tiếp gian khổ, khi đặt chân lên xứ người phải làm lại từ hai bàn tay trắng, Me đã không
quản ngại làm điểm tựa cho chồng con yên tâm làm việc, học hành. Sau những giờ làm việc ở công
ty, Me lại tiếp tục lăn xả vào bếp để chuẩn bị cho chồng con bữa tối và ngày hôm sau nữa. Phải chăng
vì tình yêu thương đã dành cho mọi người mà Me đã không một lời than vãn khi sức khỏe không còn
được như xưa hả Me?!
Khi con cái lập gia đình, Mẹ lại lo lắng cho các cháu nội ngoại của mình. Các cháu lớn lên trong sự
chăm sóc của bà lại một lần nữa minh chứng cho sự mát tay của Me. Đứa cháu nào qua tay Me đều
lớn nhanh, bụ bẫm, lanh lợi khác thường.
Bước vào tuổi gần đất xa trời, khi các cháu đã lớn khôn, Mẹ vẫn không ngừng nghỉ. Vẫn lấy chuyện
nấu ăn chăm sóc cho ba, cho gia đình quây quần tề tựu làm niềm vui cuộc đời. Vẫn lac quan mỗi
sáng ra vườn chăm sóc hoa và trồng tỉa. Vẫn luôn vào internet mỗi ngày để xem và nghe tin tức, giúpcho việc luyện trí não của mình, và vẫn là thành viên ủng hộ Donald Trump nhiệt thành khi vận động
các con, cháu bầu cử cho ông ấy.
Không chỉ quan tâm lo lắng cho gia đình mình, Mẹ đã sống rất trọn vẹn với bà con nội ngoại, bạn bè
gần xa. Mẹ cán đáng việc nuôi dưỡng cháu ruột ngay khi hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn. Mẹ
vẫn nhắc nhở ba gởi chu cấp hàng năm về cho Cô Chú ở VN. Gởi giúp đỡ bar con, bạn bè gặp khó
khăn trong cuộc sống bằng sự nhường cơm sẻ áo của mình. Với người anh ruột, mỗi thùng quà đồ ăn
gởi đi cho Cậu đều đong đầy yêu thương của Me.
Những ngày ở bịnh viện, trước căn bệnh của Me cả nhà đã vô cũng lo lắng, đã cố tìm mọi cách có thể
để Mẹ được điều trị tốt nhất. Khi Me trở về nhà sau cuộc thông tim để bồi dưỡng sức khỏe, chúng con
rất vui mừng được xúm xít bên Mẹ, được lo cho Me mọi thứ, ước được thấy phép màu sau cuộc phẫu
thuật sắp tới để Me tiếp tục sống an lành bên con cháu. Nhưng than ôi, số trời đã định. Cơ thể không
cho phép dung nạp thức ăn dẫn đến sức khỏe suy kiệt. Trên giường bịnh, những cơn đau thể xác vẫn
không làm Mẹ nguôi lo lắng cho Ba, cho các con và các cháu. Mẹ dặn dò dọn dẹp tạo không gian
sống để con cháu tụ về ngôi nhà 5940 N Water st. Rất may mắn khi ước nguyện cuối cùng của Me là
đưa Mẹ từ bịnh viện về ngôi nhà thân yêu này để Mẹ ra đi thanh thản trong vòng tay của gia đình đã
thực hiện.
Me kính yêu,
Hôm nay đây, toàn thể gia đình đã vĩnh viễn mất Me, nhưng trong mỗi trái tim của chúng con vẫn luôn
ngời sáng hình ảnh của Me, một người mẹ giàu đức tính cần kiệm, luôn học hỏi vươn lên, không đầu
hàng nghịch cảnh và hết lòng thương yêu chồng, con, cháu, bạn bè, họ hàng.
Mẹ ra đi là một mất mát vô cùng to lớn đối với toàn thể gia đình và thân bằng, quyến thuộc.
Ý nguyện của Mẹ để lại, chúng con sẽ tiếp nối thực hiện, để luôn thấy mẹ vẫn đi bên cạnh cuộc đời
chúng con.
Chúng con sẽ tiếp tục chăm sóc ba thay Me dẫu biết rằng con chăm cha không bằng bà chăm ông
nhưng chúng con sẽ cố gắng làm điều tốt nhất có thể.
Cầu mong hương hồn Me chóng siêu thoát vào cõi vĩnh hằng.

************
Some people say that our earliest memories shape who we are, and I know that mine are
filled with the warmth, love, and joy of my grandmother. She was the foundation of my
childhood, a gentle and caring presence who made every moment magical in the simplest
of ways.
I remember waking up in the mornings to the sound of birds eating grains of rice and the
sight of her bent over her garden, carefully tending to her flowers. She moved with quiet
dedication, a reflection of the care she poured into all of us. I would watch her,
mesmerized, feeling a deep admiration even as a child.
Afterward, she would come inside and prepare me breakfast. Though my mother would
often scold us, she never hesitated to reward me with my favorite childhood meal—rice
and bacon. She would bring me a plate with a smile that said she didn’t care if we got in
trouble.
Grandma had a way of filling ordinary moments with laughter. I’d run to her in the kitchen,
watching her cook, and she’d lean down and make playful rooster sounds in my ear until I
burst into giggles. Her joy was contagious, and it was clear she loved nothing more than
seeing me laugh.
Some of my fondest memories are our trips to Seven-Eleven or ShopRite. She would let me
choose cookies without hesitation, her only concern being my happiness and health.
Grocery shopping at Ben Thanh Supermarket was another adventure with her, walking
through aisles as she picked out the freshest vegetables and meats.
At home, she’d entertain me with anything on hand, even letting me play with her pots and
pans. What might have been an inconvenience to others was an opportunity for her to
make me feel seen and cherished. At bedtime, she would tell me stories—of my family, her
childhood, or whatever came to her mind. I’d fall asleep feeling protected and loved.
Even bath time became an unforgettable memory. She’d fill a purple cup with the foam of
my shampoo and convince me it was ice cream; every moment with her was full of
creativity, care, and humor.
Despite growing up in America and being surrounded by its diverse foods, nothing ever
compared to my grandmother’s home-cooked Vietnamese meals. She always remembered
my and my cousins’ favorite dishes, taking the time to prepare them with the love only she
could provide. No matter where I go or what I eat, her food will always be the taste of home.
As I grew older, my grandma would sometimes tell me she didn’t know what to talk about
because of the age difference. But I always reassured her that it didn’t matter. Just her
presence, her smile, and the warmth of her household were enough to fill my heart every
time I visited. She created a space where I felt truly safe and loved—a gift I will treasure for
the rest of my life. In our last conversation, she told me to work hard, focus on my studies, and take care of my mother when the times come. I will strive to honor these promises for as long as I live.
My grandmother and I had a call-and-response tradition whenever I left her house. I’d say, “I
love you,” and she’d respond with either “I love you too!” or “Me too!” Even in her final days,
in the hospital, I repeated “I love you” over and over, to ensure she always knew how much
she meant to me. One of her last words to me was “Me too.”
Now, whenever I think of her, I’ll always end the thought with “I love you,” knowing that she,
in spirit, will respond with “Me too.”
Grandma, thank you for a lifetime of love, laughter, and memories. You were my anchor, my
joy, and my greatest source of comfort. I will carry your lessons, your love, and your spirit
with me always. Rest peacefully, knowing that I will do my best to live up to your hopes for
me and that your legacy lives on in every one of us you touched.
I love you. Me too.
~~~
Người ta thường nói rằng những ký ức đầu đời định hình con người chúng ta, và con biết
rằng những ký ức của con tràn đầy sự ấm áp, tình yêu và niềm vui của bà ngoại. Bà ngoại là
nền tảng của tuổi thơ con, một người dịu dàng và chu đáo, người đã biến mọi khoảnh khắc
trở nên kỳ diệu theo cách giản dị nhất.
Con nhớ những buổi sáng thức dậy với tiếng chim mổ những hạt gạo bà ngoại rải ra sân và
hình ảnh bà ngoại cúi mình trong khu vườn, cẩn thận chăm sóc những bông hoa. Bà ngoại
làm việc với sự tận tâm lặng lẽ, phản chiếu tình yêu thương mà bà ngoại đã dành cho tất cả
chúng con. Con ngồi đó nhìn bà, say mê và ngưỡng mộ bà ngoại ngay cả khi con còn nhỏ.
Sau đó, bà ngoại vào nhà và chuẩn bị bữa sáng cho con. Mặc dù mẹ con thường la hai bà
ngoại cháu, bà ngoại không bao giờ do dự làm món ăn tuổi thơ con thích nhất—cơm và thịt
xông khói. Bà ngoại mang đĩa đến cho con với nụ cười như nói rằng bà ngoại không bận tâm
dù có bị mẹ mắng.
Bà ngoại luôn biết cách biến những khoảnh khắc bình thường trở nên đầy ắp tiếng cười. Mỗi
lần con chạy vào bếp, đứng bên cạnh bà ngoại nấu ăn, bà ngoại lại cúi xuống và giả tiếng gà
gáy vào tai con, khiến con cười phá lên. Niềm vui của bà ngoại lan tỏa, và rõ ràng bà ngoại
yêu thích nhất là nhìn con cười.
Những ký ức đẹp nhất của con là những chuyến đi đến Seven-Eleven hay ShopRite với bà.
Bà ngoại để con tự chọn những chiếc bánh mà con thích, chỉ quan tâm rằng con được vui
và khỏe mạnh. Những chuyến đi chợ ở Ben Thanh Supermarket cũng là một cuộc phiêulưu, khi con cùng bà ngoại đi qua những gian hàng để chọn những loại rau củ và thịt tươi
ngon nhất.
Ở nhà, bà ngoại luôn tìm cách làm con vui, thậm chí để con chơi với những nồi niêu xoong
chảo của bà. Điều mà có thể gây bất tiện cho người khác lại là cơ hội để bà ngoại làm con
cảm thấy được yêu thương và trân trọng. Mỗi tối trước khi đi ngủ, bà ngoại kể cho con nghe
những câu chuyện—về gia đình mình, về tuổi thơ của bà, hay bất cứ điều gì bà ngoại nghĩ
đến. Con chìm vào giấc ngủ trong cảm giác an toàn và yêu thương.
Ngay cả lúc tắm, bà ngoại cũng biến nó thành một kỷ niệm khó quên. Bà ngoại lấy một cái
ly màu tím, đổ đầy bọt dầu gội và bảo con rằng đó là kem. Mỗi khoảnh khắc bên bà ngoại
đều tràn đầy sự sáng tạo, quan tâm và hài hước.
Mặc dù con lớn lên ở Mỹ và được tiếp xúc với đủ loại món ăn, không gì có thể sánh được với
những bữa ăn Việt Nam do bà ngoại nấu. Bà ngoại luôn nhớ những món ăn yêu thích của
con và các anh chị em họ, dành thời gian để nấu từng món với tất cả tình yêu thương mà chỉ
bà ngoại mới có thể mang lại. Dù con đi đâu hay ăn gì, món ăn của bà ngoại luôn là hương vị
của gia đình.
Khi con lớn hơn, bà ngoại đôi khi nói rằng bà ngoại không biết nói chuyện gì với con vì
khoảng cách tuổi tác. Nhưng con luôn trấn an bà ngoại rằng điều đó không quan trọng. Chỉ
cần sự hiện diện của bà, nụ cười của bà, và sự ấm áp trong ngôi nhà của bà ngoại là đủ để
lấp đầy trái tim con mỗi lần con ghé thăm. Bà ngoại đã tạo ra một không gian mà con cảm
thấy thực sự an toàn và được yêu thương—một món quà mà con sẽ trân trọng suốt cuộc
đời.
Trong lần nói chuyện cuối cùng của chúng ta, bà ngoại dặn con phải học hành chăm chỉ,
tập trung vào việc học, và chăm sóc mẹ khi cần. Con sẽ cố gắng hết sức để thực hiện
những lời hứa này cho đến hết cuộc đời con.
Bà ngoại và con có một thói quen mỗi lần con rời khỏi nhà bà. Con sẽ nói, “I love you”, và bà
ngoại sẽ đáp lại, “I love you too!” hoặc “Me too!” Ngay cả trong những ngày cuối đời, tại
bệnh viện, con liên tục nói “I love you” để bà ngoại luôn biết bà ngoại quan trọng với con
đến thế nào. Một trong những lời cuối cùng bà ngoại nói với con là “Me too.”
Bây giờ, mỗi khi con nghĩ về bà, con sẽ luôn kết thúc suy nghĩ bằng “I love you,” biết rằng bà,
trong tâm linh, sẽ đáp lại với “Me too.”
Bà ngoại ơi, con cảm ơn bà ngoại vì cả một đời yêu thương, tiếng cười và những kỷ niệm. Bà
ngoại là điểm tựa, là niềm vui, là nguồn an ủi lớn nhất trong cuộc đời con. Con sẽ mang
theo những bài học, tình yêu và tinh thần của bà ngoại mãi mãi. Hãy yên nghỉ, bà ngoại nhé,
biết rằng con sẽ cố gắng hết sức để sống đúng với kỳ vọng của bà, và rằng di sản của bà
ngoại sẽ tiếp tục sống mãi trong tất cả chúng con—những người đã được bà ngoại yêu
thương.I love you. Me too.
Katie Le,
November 26, 2024

www.wetzelandson.com

Copyright Wetzel and Son, Inc. All Rights Reserved.